Kiểm soát rủi ro môi trường tại các di sản thiên nhiên theo hướng chủ động phòng ngừa

Chương trình bảo vệ môi trường các di sản thiên nhiên đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2050 đặt mục tiêu đến năm 2030 hoàn thành việc xây dựng, phê duyệt hoặc lồng ghép quy chế, kế hoạch quản lý và bảo vệ môi trường các di sản thiên nhiên vào quy chế, kế hoạch, phương án quản lý đã có; đẩy mạnh công tác đánh giá hiệu quả quản lý các di sản thiên nhiên theo quy định pháp luật; tổ chức quan trắc đa dạng sinh học và môi trường, duy trì hoạt động quan trắc tại các di sản thiên nhiên; từng bước cải thiện chất lượng môi trường đất, nước tại các di sản thiên nhiên; đào tạo, bồi dưỡng, tập huấn, truyền thông về công tác bảo vệ môi trường các di sản thiên nhiên.

Theo đó, một trong những nội dung mang tính đột phá của Chương trình là việc đặt trọng tâm vào kiểm soát rủi ro môi trường tại các di sản thiên nhiên, thay vì chỉ tập trung xử lý hậu quả như trước đây. Trong bối cảnh các khu bảo tồn ngày càng chịu áp lực lớn từ phát triển kinh tế, cách tiếp cận này cho thấy sự thay đổi rõ rệt trong tư duy quản lý, hướng tới phòng ngừa chủ động và kiểm soát từ sớm các yếu tố có thể gây suy thoái môi trường.

Các nguồn rủi ro được nhận diện khá toàn diện, bao gồm hoạt động sản xuất, kinh doanh, dịch vụ, các dự án đầu tư phát triển hạ tầng, việc chuyển đổi mục đích sử dụng đất cũng như sự xâm nhập của các loài ngoại lai. Việc xác định rõ các nhóm nguy cơ này cho phép cơ quan quản lý xây dựng các biện pháp giám sát phù hợp, đồng thời tập trung nguồn lực vào những khu vực và hoạt động có khả năng gây tác động lớn nhất.

Thay vì chỉ tăng cường thanh tra, kiểm tra theo cách truyền thống, Chương trình hướng đến xây dựng một hệ thống giám sát liên tục, có khả năng theo dõi biến động môi trường theo thời gian thực. Điều này đặc biệt quan trọng trong việc phát hiện sớm các dấu hiệu bất thường, từ đó giảm thiểu chi phí và thiệt hại khi xảy ra sự cố. Bên cạnh đó, việc gắn trách nhiệm pháp lý thông qua các công cụ như giấy phép môi trường cũng góp phần nâng cao tính tuân thủ của các chủ đầu tư và doanh nghiệp hoạt động trong hoặc xung quanh khu di sản.

Một điểm đáng chú ý là yêu cầu xây dựng các phương án ứng phó với tình huống khẩn cấp môi trường. Trong thực tế, nhiều sự cố môi trường có thể xảy ra đột ngột và lan rộng nhanh chóng, đặc biệt trong các hệ sinh thái nhạy cảm. Việc chuẩn bị trước các kịch bản ứng phó không chỉ giúp giảm thiểu thiệt hại, mà còn nâng cao năng lực phản ứng của các cơ quan quản lý ở cả cấp trung ương và địa phương.

Đặc biệt, Chương trình nhấn mạnh vai trò của việc kiểm soát các dự án đầu tư, vốn được xem là một trong những nguyên nhân chính dẫn đến suy thoái môi trường tại các khu di sản. Khi các dự án được đánh giá kỹ lưỡng ngay từ giai đoạn chuẩn bị và được giám sát chặt chẽ trong quá trình triển khai, nguy cơ gây tác động tiêu cực sẽ được hạn chế đáng kể. Điều này cho thấy quản lý môi trường không thể tách rời khỏi quản lý phát triển, mà cần được tích hợp ngay từ khâu quy hoạch và phê duyệt dự án.

Có thể thấy, cách tiếp cận của Chương trình đã chuyển dịch rõ rệt từ mô hình phản ứng sang mô hình phòng ngừa, phù hợp với các nguyên tắc quản lý môi trường hiện đại. Tuy nhiên, hiệu quả của mô hình này sẽ phụ thuộc lớn vào năng lực thực thi, đặc biệt là ở cấp địa phương, nơi trực tiếp chịu trách nhiệm giám sát và xử lý các vấn đề phát sinh.